Enter your keyword

Featured Post

Ảnh windows nhiều sắc

Showing posts with label Những Bài Văn Hay. Show all posts
Showing posts with label Những Bài Văn Hay. Show all posts

Tuesday, December 27, 2016

Nhân dịp sinh nhật của một người thân đang ở xa, hãy viết thư để thăm hỏi và chúc mừng người thân đó.

By On 10:17 PM
Vân Anh thân mến!
Kể từ ngày cậu chuyển đi, chúng mình không còn được gặp nhau nữa.
Hôm nay, nhân dịp sinh nhật cậu, tớ cầm bút viết lá thư này gửi cho cậu để thăm hỏi và chúc
mừng sinh nhật cậu.
Dạo này cậu có khoẻ không? Gia đình cậu vẫn ổn chứ? Trên lớp cậu có tích cực giơ
tay phát biểu không? Tuần trước, cậu có được con mười nào không?



Viết thư thăm hỏi và chúc mừng sinh nhật người thân đang ở xa.

By On 10:16 PM
Bà kính yêu!
Đã lâu lắm rồi, cháu không được về quê thăm bà. Dạo này bà khoẻ chứ ạ? mọi người ở
quê ra sao rồi hở bà? Gia đình cháu ngoài này vẫn ổn cả. Bài kiểm tra chất lượng đầu năm,
cháu được 9, 10 điểm đấy bà ạ!.
Bà ơi, bà có nhớ hôm nay là ngày gì không ạ? là ngày sinh nhật của bà đó! Vậy là bà đã
80 tuổi rồi. Thời gian trôi qua nhanh quá, bà nhỉ! Cháu xin chúc mừng sinh nhật bà. Chúc bà
khoẻ, sống lâu. Hôm nay, do có việc bận đột xuất nên bố mẹ không đưa cháu tới dự lễ
thượng thọ của bà được, bà đừng buồn bà nhé!.
Thôi, thư đã dài, cháu dừng bút đây. Cháu hứa với bà sẽ học thật giỏi, ngoan để bà khỏi
phiền lòng. Bà hãy cố gắng giữ gìn sức khoẻ nhé và cháu gửi lời hỏi thăm tới mọi người ở
quê bà nhé



Kể lại câu chuyện “Vua tàu thuỷ ” Bạch Thái Bưởi

By On 10:16 PM
Dạo ấy tình hình kinh tế đang phát triển. Đối với người Hoa chúng tôi, đây là cơ hội
tốt để buôn bán, làm ăn trên thương trường. Tôi, một chủ tàu người Hoa cùng các đồng
nghiệp đã làm ăn rất phát triển cho đến khi có một người tên là Bạch Thái Bưởi xuất hiện.
Chuyện như sau:



Tôi biết Bưởi là một cậu bé mồ côi cha từ nhỏ. Cuộc sống của cậu rất khổ, phải theo
mẹ bán hàng rong. Một hôm, có nhà họ Bạch đến mua hàng của mẹ con họ. Thấy Bưởi khôi
ngô, lại qua nhiều lần để ý, nhà họ Bạch đã biết tính nết của cậu. Họ biết nếu nhận Bưởi về
làm con, sẽ có ngày nở mày nở mặt. Họ nhận Bưởi về làm con nuôi và cho ăn học. Khi tròn
21 tuổi, Bưởi làm thư kí cho một hãng buôn và học được rất nhiều thủ thuật từ họ. Được vài
năm, anh đứng kinh doanh độc lập và trải đủ mọi nghề: buôn gỗ, ngô, lập nhà in,… Bạch
Thái Bưởi mở công ti vận tải đường thuỷ vào lúc những con tàu của chúng tôi đang độc
chiếm các đường sông đất Bắc. Ban đầu, chúng tôi cười cậu, sức bao nhiêu mà dám chọi với
chúng tôi! Nhưng Bưởi đã chứng minh ngược lại. Cậu cho người đến các bến tàu diễn thuyết.
Trên mỗi chiếc tàu, cậu dán dòng chữ “người ta thì đi tàu ta” và treo một cái ống bên cạnh
để khách nào đồng tình thì bỏ ống tiếp sức cho cậu. Bạch Thái Bưởi đã khôn khéo đánh vào
niềm tự hào dân tộc. Khơi dậy lòng yêu nước của người Việt. Chẳng bao lâu, công ty của
cậu đã rất thành đạt, ngày càng nhiều khách đi tàu của cậu. Nhiều người trong số chúng tôi
đã phải bán lại tàu cho cậu. Công ti của Bưởi có hơn ba mươi chiếc tàu lớn nhỏ mang những
cái tên lịch sử, xưởng sửa chữa tàu, kĩ sư giỏi.

Dù rất ấm ức vì bị thua Bưởi trên thương trường. nhưng tôi cũng rất khâm phục cậu
bởi ý chí, nghị lực, quyết tâm. Cậu thật xứng đáng với danh hiệu: “một bậc anh hùng kinh
tế” như mọi người đương thời khen tặng
 

Kể lại câu chuyện “Nỗi dằn vặt của An- đrây- ca” bằng lời kể của cậu bé An- đrây- ca.

By On 10:16 PM
Có những lỗi lầm có thể sửa chữa, nhưng tôi đã mắc phải một lỗi lầm không bao giờ
sửa được. Tôi đã bị mất đi người thân yêu nhất của mình. Sau đây, tôi xin kể lại câu chuyện
đó để các bạn nghe và cùng rút kinh nghiệm:
Năm đó, tôi lên 9 tuổi, sống với mẹ và ông. Bố tôi di công tác xa nên ít khi về thăm
nhà được. Ông tôi 96 tuổi rồi nên ông hay ốm vặt lắm.




Một buổi chiều, tôi nghe thấy ông nói với mẹ tôi:
- Bố khó thở quá!
Mẹ liền gọi tôi vào, dúi vào tay tôi tờ giấy ghi tên thuốc, nói:
- Con chạy đi mua loại thuốc này cho mẹ. Nhanh lên con nhé!
Tôi liền nhanh nhẹn đi ngay. Đường từ nhà tôi đến hiệu thuốc không xa nhưng lại qua
một sân bóng rộng. Thấy tôi, bọn bạn gọi:
- An- đrây- ca ơi, vào đây chơi với chúng tớ đi!
Biết mình là một tiền đạo giỏi và nghĩ đây là cơ hội tốt nhất để thể hiện tài năng, tôi
nhận lời ngay. Chơi rất vui nên tôi quên mất lời mẹ dặn. Mãi đến khi sút bóng vào lưới, nghe
bọn bạn reo hò, tôi mới sực nhớ đến ông, liền ba chân bốn cẳng chạy đi mua thuốc.
Bước vào phòng ông nằm, tôi hoảng hốt khi nhìn thấy mẹ đang khóc nấc lên. Khi đó,
tôi đã hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi sà vào lòng mẹ, khóc:
- Mẹ ơi, chỉ vì con thích chơi bóng nên đã quên lời mẹ dặn, mua thuốc về chậm mà
ông mất.
Nhưng mẹ lại an ủi tôi:
- Không, con không có lỗi gì cả. Ông già và yếu lắm rồi nên không thuốc nào cứu
được ông đâu. Ông đã qua đời từ khi con vừa ra khỏi nhà.

Thế nhưng tôi không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, tôi ngồi dưới gốc cây táo trước nhà.
Cây táo này được ông chăm sóc rất cẩn thận. Tôi thấy đêm đó thật tối và buồn quá. Thì ra,
giờ đây, tôi đã mất đi người ông thân yêu, nghĩ vậy, tôi oà khóc.
Sau này, mãi đến khi trưởng thành, tôi vẫn luôn tự dằn vặt mình:
- Giá mình đừng mải chơi, mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa.
Mình còn được nghe ông kể chuyện nhiều nữa.
Câu chuyện của tôi là thế đấy. Mong các bạn đừng ai mắc phải lỗi lầm lớn như tôi để
phải ân hận suốt đời.
 

Popular